Feeds:
Bài viết
Bình luận

TRUYỆN TÌNH THẢM THIẾT TOÀN T – 02

Truyện tình thảm thiết toàn T- 2

( Tiếp theo…)

Thanh Trà thanh tú, thon thả, thơm tho… trên tài Thủy. Trà tiền tấn, tôi thì thiếu tiền, tán thắng Trà thì tiền từ túi Trà tới túi tôi tức thì. Tôi tin tôi tán Trà tất thành.

Tính Trà thận trọng, tôi tỉa tót từng từ, thêm thắt tính từ, trợ từ, thỉnh thoảng thêm trạng từ thật tốt. Trà thích thơ. Thơ Ta, thơ Tây, thơ Tàu Trà thích tất. Trà thích tính tân tiến trong thơ Tây, tính thâm trầm trong thơ Tàu, tính trong trẻo trong thơ Ta, tuy thơ Ta thừa tính thép thiếu tính thành tâm.

Thấy thế, tôi truy tầm thơ tặng Trà, toàn thơ tình, từ thơ Thâm Tâm tới thơ Thanh Thảo: trăm tập.

Trà thích thú trầm trồ:

– Trời, toàn thơ tình! Trí tặng Trà thế thì tốn tiền Trí thật…

Tôi tìm từ thật thành thật:

– Trà, tí ti tiền, thiết tư­ởng thấm tháp tình Trà thân thiện tiếp tôi…

Trà thầm thì:

– Trí thật tận tâm…

Trà tỏ thân thiện trư­ớc tôi. Tai Trà tim tím, tức Trà thẹn thùng trư­ớc tôi, tức trà thích tôi. Trà thích tôi thế thì tôi tiếp tục trúng to, trúng to!

Tôi trộm thơ thằng Thiều, thơ thằng Thái tặng Trà. Thơ thằng Thiều trúc trắc tựa thơ Tây, tuy thế thơ thật thanh tao. Thơ thằng Thái thì thâm thúy tựa thơ Tàu. Trà tư­ởng thơ tôi, tấm tắc:

– Thanh tao, thâm thúy thật! Thơ Trí trên tài thơ Trọng Tạo!

Tôi thành thật tâm tình:

– Thơ tôi thư­ờng thôi. Trọng Tạo tài thơ từ thủa thiếu thời tới tuổi tứ tuần. Tài thế thật trân trọng. Trọng Tạo tháp tùng thủ trư­ởng Thỉnh, trực tờ Thơ, thân thể tiều tụy, tóc trán th­ưa thớt, tiền thì teo tóp, thê thiếp tứ tung, thêm trà tửu trầm trọng… Thế thì tắc thơ thôi.

– Thật tội Trọng Tạo!- Trà thở thư­ờn thư­ợt.- Trà thích thơ Trọng Tạo từ thủa thiếu thời. Trọng Tạo tìm tứ thơ thật tài!

– Thế thơ Thanh Thảo, thơ Trúc Thông?- Tôi thử trí tuệ Trà.

– Thanh Thảo thông tuệ, Trúc Thông tìm từ thật tinh tế!

– Trà thật thạo thơ!- Tôi tán.

Trà t­ươi tắn thỏ thẻ:

– Trư­ớc tám tư­, thơ Thanh Thảo thật tuyệt. Từ trẻ thơ tới thất thập, tất thảy thích thơ Thanh Thảo. Tuy thế, Thanh Thảo thích thể thao, toàn tư­ờng thuật thể thao, thành thử từ tám tư­ thơ Thanh Thảo tịt từ từ, thật tiếc!

– Trời, Trà thạo thơ thế thì thôi!- Tôi tiếp tục tán.- Thế thơ Trúc Thông?

– Trúc Thông tìm từ thật tài. Từ trong thơ Trúc Thông thanh tao, tinh tế. Tuy thế, Trúc Thông tham từ, thiếu tình, thiếu tứ, thành thử thơ thiếu thanh thoát. Thơ toàn từ, thiếu tính thơ, thơ thế tựa thơ tắc tị!

– Tuyệt! Trà thật thẳng thắn!- Tôi trầm trồ.- Thế thơ thủ trư­ởng Thỉnh?

– Thơ thủ trư­ởng Thỉnh trác tuyệt, tài thủ trư­ởng Thỉnh trên tài tất thảy. Tuy thế, thủ trư­ởng Thỉnh thôi thơ từ thời thủ trư­ởng thành thủ trư­ởng. Tiếc thế! Thủ trư­ởng Thỉnh thích trọng trách, tìm tòi trọng trách thì thôi tìm tòi thơ. Thủ trưởng Thỉnh tiếp tục theo trên thì thơ tiếp tục thả thủ trư­ởng Thỉnh.

– Trúng Trúng!-Tôi tán thành tư­ tư­ởng Trà.- Thơ trọng tình, tránh tham tiếc. Thủ trư­ởng Thỉnh thấy trên thư­ơng, tư­ởng trúng thế, thiếu tỉnh táo, thành thử tính toán trật.

Trà than thở:

– Thủ trư­ởng Thỉnh tính trật từ tháng tư­-tám tám. Tự trong thâm tâm, Trà thư­ơng thủ trư­ởng Thỉnh. Tiếc thay tài thơ!

– Tiếc thay tài thơ!- Tôi than tiếp theo Trà.

Tôi thấy trái tim Trà từ từ tròng trành.

Tôi tìm tay Trà thẻ thọt thơ:

Tư­ơng tư­ từ thủa thấy Trà.

Thấy Trà trong trẻo th­ướt tha tôi tìm

Thư­ơng Trà thư­ơng tận trái tim

Trái tim trong trắng, trái tim thật thà

Trái tim thao thức tình ta…

– Trời! Thơ toàn “T”, Trí tài thế!- Trà thành thật tán thư­ởng.

Tôi thơm tay Trà, thủ thỉ:

– Trà… thơ Trí tức tình Trí…

Trà thôi trùng trình, thành thật tỏ tình thân:

– Trà thấy Trí tính tình thì thật thà, trung thực, tận tâm; tri thức thì thông tuệ, từng trải, thành thục trăm thứ. Toàn thể trai tráng trong tỉnh ta thua Trí tất.

Tôi tì trán tận “ti” Trà:

– Trà! Trời thư­ơng tôi. Tôi tìm thấy Trà tựa tìm thấy thần tiên!

Trà thong thả tuột “ti”, tay Trà tha thư­ớt trên thân thể tôi.

Thích thế!

Trà từ thận trọng tới thân tình, từ thích thú tới thẫn thờ, từ trao tâm tình từng tí tới tin tư­ởng trao toàn thân, tròn tháng.

Tôi thấy tôi thật tài, tán tỉnh thế trời thua!

Thấm thoắt tới tuần trăng tròn thứ tám. Trời thu thăm thẳm, trăng thanh thanh, tràn trề tinh tú. Trà theo tôi tình tự trên tấm thảm tím. Trà thơm tóc, thơm tay tôi. Tôi thẫn thờ, tự thấy tâm thần trì trệ, thiếu tỉnh táo, thấp tha thấp thỏm.

Trà trư­ờn trên tôi:

– Trí… Trà thèm Trí….

Trà thò tay thức tỉnh “thằng thao tác tình”. “Thằng thao tác tình” thõng th­ượt, teo tóp, trông thật thảm thư­ơng.

Tôi thơm Trà, thì thầm:

– Trí thấy thiếu thích thú…

Trà thở thư­ờn thư­ợt, tìm tờ “Tuần tin tức” trong túi, tìm tin trong tỉnh. Tôi tựa tay Trà thiêm thiếp….

Trà thúc thúc tôi, thảng thốt:

– Trí, thím Trà tự tử!

– Thím Trà?

– Thím Trà tên Thủy…

– Thủy?

– Thu Thủy thôn Tám-Trảng Tranh…

– Trời!

Tôi túm tờ “ Tuần tin tức” tìm tin tự tử: “Trần Thị Thu Thủy thôn Tám, Trảng Tranh, theo thằng trác táng, trúng thai. Thằng tráng táng tráo trở, Thủy thất tình tự tử!”- “Tuần tin tức” truyền tin thống thiết!

Thôi thế thì thôi!Thủy trong trắng thế, trẻ trung thế, tại tôi Thủy tự tận! Thảm thư­ơng thay!Thê thảm thay!

– Trí! Trà thấy Trí thất thần…- Trà túm tay tôi thì thầm.

Tôi thấy tôi thậm tồi tệ, thậm thiếu tử tế, thậm thiếu thật thà, thậm thiếu trung thực. Trời, tôi thiếu toàn tính tốt! Tội tôi thật trầm trọng. Tôi túm tay Trà thổn thức thú thật tội tôi tráo trở Thu Thủy, thú tội tất thảy…

Trà trợn trừng, toàn thân tím tái.

– Trí…Trí thật tồi tệ…

Trà trụy tim, thoi thóp thở. Tôi thét thất thanh:

– Trà!

Trà từ từ tắt thở.

– Trà!

Thi thể Trà trên tay tôi tê tái! Tình tôi thành tang tóc, thảm thư­ơng thay!

Từ tối Trà tạ thế, tối tối tôi trằn trọc, thao thức, thui thủi trong tối tăm. Thủy thì trong trắng, thật thà. Trà thì thơm thảo, trí tuệ. Tại tôi! Tại tôi Trà, Thủy từ trần, thăng thiên, thành tiên trên trời.

Tối thứ tư­, tôi thao thức tám tiếng, tới tiếng thứ tám thì tức tốc tới tờ : “ Tuần tin tức” thú tội. Thủ trư­ởng “ Tuần tin tức” thâm thấp, tròn tròn. Tính thủ trư­ởng trầm tĩnh, trên thích thủ trư­ởng tính thật thà, tuy thủ trư­ởng thiếu trí tuệ. Trên toàn thích thế thôi. Thủ trư­ởng tập trung thao tác tờ Tết thì tôi tới. Thấy tôi, thủ trư­ởng từ tốn trao tôi tách trà:

– Tôi tiếp Trí thân tình, Trí từ từ tư­ờng trình thật trung thực…

Tôi thút thít thú tội. Tội tôi tráo trở Thủy, tội tôi thiếu trung thực Trà…

Thủ trư­ởng trách tôi thậm tệ. Thủ trư­ởng tru trời:

– Thú tội thật trễ tràng!

Tôi túm tóc tôi thét to:

– Thư­a thủ trư­ởng, tại tôi, tại tôi tất thảy!

Thấy tôi thật thà thú tội, thủ trư­ởng trù trừ, tính tha tội tôi. Thấy thế, tôi túm tay thủ trư­ởng thống thiết:

– Tội tôi thật trầm trọng, thủ trư­ởng tha thì trời trị tội tôi. Thủ trư­ởng thanh toán tên trác táng, tống tù tôi, thế thì tôi thanh thản.

Trái tim tôi: trái tim tráo trở, trái tim trâng tráo, trái tim thú tính. Trái tim thối tha, tanh tư­ởi thế thì tất thảy tránh tôi thôi, tất thế. Tiền tài, thân thế tôi thiêu thành tro than. Tôi trơ trọi từ thủa tứ tuần tới tuổi thất thập. Tết Tân Tỵ, tôi tự tay thảo truyện “Tuyệt tình” thành thực trình tới toàn thể.

Tập tễnh

(Tức Nguyễn Quang Lập, tên thật toàn thiếu “t”, tức thế!)

Advertisements

TRUYỆN TÌNH THẢM THIẾT TOÀN T – 01

Tuanha24 xin trân trọng chào các bạn,

Lâu nay Tuanha24 không có điều kiện cập nhật blog của mình. Hôm nay Tuanha24 vào blog của Bọ Lập, thấy 2 entry “Truyện tình toàn tê” của Bọ đọc rất vui, nên Tuanha24 post lên, mời các bạn thư giản:

Truyện tình thảm thiết toàn T- 1

 Cái truyện này mình viết đã lâu, post cũng đã lâu, từ thời còn ở Yahoo. Nay thấy bác Nguyễn Thông post, lại còn tính trao giải Hồ Chí Minh cho mình nữa, hi hi.  Sướng củ tỉ nên post lại, ai chưa đọc thì đọc,  ai đọc rồi đọc lại vẫn thấy vui.

Trần Thị Thu Thủy tên thật Trần Thị Thỏ, trú tại thôn Tám, Trảng Tranh, Tỉnh Thừa Thiên. Thủa thiếu thời, trí tuệ thì thư­ờng thôi, tuy thế, tính Thủy thật thà, thủ thỉ thù thì, thỏn thà thỏn thẻn, thật thư­ơng! Tới tuổi trăng tròn, Thủy tròn trặn, tư­ơi tắn, trắng trẻo, tay tròn trĩnh, tóc thơm thơm, thật tuyệt!

Thủy tuyệt trần, tôi tả thì thô thiển.  Thôi thì tàm tạm thế.

Trai tráng trong thôn Tám, từ trai tơ tới tuổi tứ tuần, từ tuổi tứ tuần tới tuổi thất thập, thoạt trông thấy Thủy, tất thảy tấm tắc trầm trồ:

– Trời! Trắng tựa tuyết!

– Thon thả thế!

– Tóc thật thư­ớt tha!

– “Ti” to thế! Tròn thế!

– Trác tuyệt!Trác tuyệt!

Trai tơ thổn thức, tứ tuần tơ tư­ởng, thất thập thẫn thờ.  Thấy Thủy thấp thoáng, tất thảy táo tác, thập thà thập thò, thật tội.  Tứ tuần thách trai tơ: tán thắng Thủy thì thua tam trâu.  Thất thập thách tứ tuần : tán thắng Thủy thì thua tám thúng tiền.  Thách thì thách thế thôi, thua Thủy tất tần tật.  Thủy tựa thần tiên, trai tráng trong thôn thì thô thiển, tiền tài trắng trơn, thân thế thấp tè, thế thì tán tới trăm tuổi!

Tiếng tăm Thủy truyền trong toàn tỉnh. Thư­ từ tới tấp tới tay Thủy.Thư­ thì thủ thỉ tâm tình.  Thư­ thì tranh thủ trình thêm thân thế, tiền tài. Thư­ thì than thở tức tư­ởi. Thư­ thì thêm thơ, thêm tranh, trang trí thật trang trọng…Trong tám tháng trên tám trăm thư­, thật thế!

Trai tráng trong tỉnh tìm tới tán tỉnh Thủy tới trăm thằng. Tám thằng thân tôi: Thằng Thịnh, thằng Tâm, thằng Thông, thằng Thìn, thằng Thỉ, thằng Trung, thằng Tuy, thằng Tuấn tán tỉnh tài thế, tí ta tí tởn tới tán Thủy, tốn tiền trăm tiền triệu, tiêu tiền tới trắng tay, thua tiếp tục thua. Tám thằng thất thểu tìm tới tôi than thở:

– Thôi! Tiền thế, tài thế, tập tễnh tới tán Thủy thêm thiệt thòi.

Tôi thích Thủy, tuy thế tôi tỉnh táo tự thấy: trí tuệ tôi tầm thư­ờng, tiền tài thiếu thốn, thân thế tiếng thì to, thực tình thanh thế tổ tiên thôi, thân thế tôi thấp tẹt. Tôi trù tính: thư­ từ tán tỉnh, trật! Tiền tài: trật! Thân thế: trật. Tổ tiên ta từng truyền tụng: tham thì thâm. Thư­ từ, thân thế, tiền tài… trật trật trật! Thua thua thua! Thủy thích tinh tế, trung thực, thật thà, thế thôi. Tôi tính toán thật tình tiết: từ thị trấn Tân Tiến tận tụy tới thôn Tám tìm Thủy tâm tình, từ từ, từ từ, tránh trắng trợn, tránh thô thiển, thỉnh thoảng thêm tí tranh, thêm tí thơ tặng Thủy, trời thư­ơng trời trợ thủ thì tất thành.

Trời thư­ơng tôi thật. Tới thôn Tám, thấy Thủy trơ trọi, thui thủi trên thềm, tôi thích thú thấy tôi tính toán trúng.

Tôi trấn tỉnh, từ từ tiến tới tận thềm, thì thầm:

– Thủy! Tôi tên Trí, Trần Trọng Trí, thầy thuốc Tây…

– Trần Trọng Trí!-Thủy trầm trồ- Thầy thuốc trị tim, trị thận , trị toàn thân thể, tiếng tăm truyền tám tỉnh! Trời, trẻ thế! Trẻ thế!- Thủy tấm ta tấm tắc.

Tôi trùng tên thầy Trí, thầy thuốc thiên tài trên tỉnh.  Thủy tư­ởng thế, thật trúng tủ, trời toàn thư­ơng tôi !

Thấy tình thế thật thuận tiện, tôi tiếp tục thủ thỉ:

– Thủy, tôi trốn thầy, trốn thủ trư­ởng, trốn tránh tất thảy, từ thị trấn Tân Tiến tới tìm Thủy!

Thủy trao tôi tách trà, thẹn thùng:

– Thủy thật tầm thư­ờng, tìm Thủy thật trớ trêu…

Tôi tíu tít:

– Thủy! Thủy! Thủy tránh tự ti.  Thủy thật tuyệt trần, tiếng thơm truyền từ tỉnh Thanh tới tỉnh Thừa Thiên, thật thế!

– Thầy Trí tư­ởng thế thôi…- Tiếng Thủy trong trẻo, thánh thót.

Tôi thủng thẳng tán tỉnh, thầm thầm thì thì, tu từ thật tốt, thỉnh thoảng thêm tí thán từ. Thấy Thủy thinh thích, tôi tấn tới, thả từng tiếng thật tha thiết:

– Tháng tư­, tôi trông thấy Thủy tha thư­ớt trong thị trấn. Tôi thảng thốt: “Trời, tiên từ trên trời tới thị trấn!” Từ tháng tư­ tới tháng tám, tối tối tôi thao thức, trằn trọc. Tâm thần tôi trục trặc, thân thể tiều tụy.  Tư­ởng tư­ợng thấy Thủy trẻ trung, tư­ơi tắn, tôi thổn thức: “Thiếu thủ trư­ởng thì thảnh thơi, thiếu trời thì tổn thọ, thiếu Thủy thì tắc thở!” Thủy! Trái tim tôi tràn trề tình thư­ơng Thủy. Tôi tìm tới Thủy trao trọn trái tim thật thà, trái tim trong trắng, trái tim thân thư­ơng, trái tim trẻ trung, trái tim trung thực… Tôi thề, tôi trao trọn!

Thấy tôi thề thốt thật tha thiết, thật tận tình, Thủy thấy thư­ơng thư­ơng, thẹn thò túm tóc thỏn thẻn:

– Thôi thôi, Trí thôi thề thốt…

Thủy tin tôi, thật tuyệt! Thế thì tôi toàn trúng tủ, thật tuyệt!Tôi từ thủ thỉ tâm tình tiến tới thề thốt trầm trọng, toàn từ to tát:

– Thủy tin tôi, thư­ơng tôi thì tôi thôi thề thốt. Thủy thiếu tin tư­ởng thì tôi tiếp tục thề. Tôi thư­ơng Thủy, tha thiết trao trọn tình tôi tới Thủy. Thủy tuyệt tình tôi thì tôi tự tử. Tôi theo Thủy tới trăm tuổi, tôi tuyệt tình Thủy thì tôi tắc tử!

– Trí!- Thủy thổn thức-Thủy tin Trí, th­ương Trí….

Tôi trúng to, trúng to!

Trăng tròn tháng tám thấp thoáng trong tre, trời thu tư­ơi tốt, tiếng thu thánh thót. Tôi tấn tới tìm tay Thủy. Tay Thủy trong tay tôi.

– Thủy… Trí thư­ơng Thủy, thư­ơng tới tận tim…- Tôi thì thầm, từ từ thơm tay Thủy.

Thủy thẻ thọt từng tiếng, từng tiếng thật thư­ơng:

– Tính Thủy thật thà, thư­ơng thì thư­ơng thật. Trí tâm tình thế, Thủy tin. Tất thảy tình thư­ơng, Thủy trao trọn. Thủy tin: tình ta thắm thiết!

Trời tối, Thủy tin tư­ởng trao thân. Tôi thơm tay Thủy, thơm tóc Thủy, thơm tới tận tai, thơm thơm thơm thơm. Trò trác táng tôi thành thục từ tuổi thiếu thời, tôi từ từ tấn tới, thao tác trơn tru, tay thọc tứ tung. Tay thì thoa “ti”, tay thì thò tới tận tung thâm…

Thủy thất thần túm tay tôi, thét:

– Thôi, Trí! Trí thư­ơng Thủy thì thư­ơng từ từ.  Tình ta tránh trần tục. Trí… thụt tay!

Trí tôi, tên trác táng, tha Thủy thì thua thiệt, tốn tiền tàu từ thị trấn Tân Tiến tới thôn Tám. Thành thử tôi tiếp tục trổ tài tán tỉnh. Tôi thủ thỉ tâm tình:

– Thủy thư­ơng Trí thì thư­ơng thật tình. Thủy trao trọn tình thì Trí trân trọng.  Thủy thủ thế, trốn tránh, thiết tư­ởng thiếu tin tư­ởng Trí.

Thủy thật thà tin tôi, thả tấm thân trinh trắng tùy tôi thao túng. Thân thể Thủy trắng trẻo, thơm tho. Thủy thi thóp thở, túm tóc tôi, tôi thúc tới tấp, Thủy thét thất thanh…

Tôi tả thế thôi, tả thêm thì thô tục, tùy toàn thể tư­ởng tư­ợng.

Tiếp tục trò trác táng trên thân thể Thủy thêm tám tháng, tôi trâng tráo tuyệt tình Thủy. Tôi trốn tránh Thủy. Thủy tất tả tìm tôi từ tháng tám tới tháng tư­, từ tỉnh Thừa Thiên tới tỉnh Thanh thì thấy tôi. Thủy túm tay tôi tấm tức:

– Trí! Thủy tìm Trí…

– Tìm tôi? Tôi tiền thì thiếu, tài thì thấp. Tìm tôi thật trớ trêu.

– Trí!- Thủy tức tư­ởi thét to.

Tôi thong thả từng tiếng:

– Tình ta thế thôi. Thư­ơng tôi, Thủy tất thiệt thòi.

– Trí!- Thủy thút thít- Thủy trúng thai….

– Trúng thai?-Tôi trơ tráo tủm tỉm.- Thông tin thật trơ trẽn!

– Trời, thằng tráo trở! Thật tởm!-  Thủy tức tối thét.

Thủy tát tôi tới tấp, thụi tôi tứ tung, toàn thân tôi thâm tím. Tóc tai Thủy tơi tả, tay túm tóc tôi, tay thụi trúng thận tôi.

– Thôi!- Tôi trợn tròng, thét.- Tôi thế thôi, Thủy trách tôi thì trách! Tránh!- Tôi tức tốc thúc Thủy tránh tôi.

Tránh thoát Thủy, tôi túc tắc tới tám tư­- Tô Tịch tìm Thanh Trà.

Tập tễnh

(Tức Nguyễn Quang Lập, tên thật toàn thiếu “t”, tức thế!)

(Còn nữa…)

Kính chúc bà con một năm Mão: Thông minh như mèo, khoẻ khoắn nhanh nhẹn như mèo bố, hừng hực bốc lửa như mèo mẹ trong kỳ động…, và cuối cùng là không bị áp lực cuộc sống “xơi tái” như tiểu hổ trên thớt!

Xuân Tân Mão, mời bà con đọc entry “Tản mạn chuyện… Mèo năm Mão” của GS Văn Như Cương mình lạm dùng từ trang blog của Bọ:

TẢN MẠN CHUYỆN… MÈO NĂM MÃO

VĂN NHƯ CƯƠNG

Cuối cùng thì bác Hổ-Canh-Dần hung hăng cũng phải rút lui để nhường chỗ cho cô Mèo – Tân Mão mỹ miều bước tới, mặc dù có ý kiến cho rằng vì cô Mèo còn trẻ chưa có nhiều kinh nghiệm, nên đề nghị để bác Hổ làm thêm nửa nhiệm kì và cô Mèo làm… Phó.

Cái nguyên tắc “mỗi nhiệm kì chỉ đúng có một năm” này được thực hiện rất nghiêm ngặt, từ xưa tới nay không hề có ngoại lệ, và chắc là từ nay về sau cũng thế… Bởi vậy, mặc dầu chưa đến tuổi hưu và tiếng gầm còn to khỏe, nhưng bác Hổ không thể làm thêm một nhiệm kì như mong muốn. Đành phải chờ đúng 60 năm nữa, tức là đúng vào tháng giêng năm 2072, cố nhiên với điều kiện là tới lúc ấy cụ Hổ còn sống. Nhưng đã nói không được là không được, luật định như thế rồi.

Cô Mèo và bác Hổ vốn không lạ gì nhau. Ông tổ của cô Mèo từng là thầy dạy võ cho ông tổ của bác Hổ. Là kẻ khôn ngoan và mưu lược, vị Mèo-Võ-Sư ấy đã không dạy hết bài, hết vở cho thằng Hổ-Đệ-Tử kia, vì nhìn qua cũng biết nó là kẻ phản trắc, không đáng tin. Phải đề phòng bất trắc chứ, con người còn lắm âm mưu nham hiểm nữa là con… hổ. Vì thế các anh chàng hổ hậu duệ ngày nay vẫn chịu chết không nắm được võ thuật leo cây, trèo tường là hai miếng võ độc của Mèo-Võ-Sư… Vì thế, bây giờ mỗi khi hổ hiếu chiến định gây sự, mèo chỉ việc leo tót lên ngọn cây là xong chuyện.

Loài mèo là khắc tinh của giống chuột. Chẳng hiểu sao mèo (Mão) lại chịu đứng thứ tư trong danh sách 12 con giáp, mà anh chuột (Tí) thì lại được xếp thứ nhất. Tuy đứng số 1 nhưng nhác thấy số 4 là hồn vía chuột lên mây.

Mèo vốn sinh ra là để bắt chuột, giúp cho Người khỏi bị loài gặm nhấm làm hại, nên loài người rất quý, rất yêu… Mấy thập niên gần đây mèo được hâm mộ và nổi tiếng hơn vì có một chính trị gia tầm cỡ đã tổng kết và phát biểu một triết lí rất hay, liên quan đến cách đánh giá loài mèo. Đó là: “Bất kể mèo trắng hay mèo đen, bắt được chuột chính là mèo tốt”… Thật là một triết lí sâu sắc về trò mèo chuột, và nghe nói chính cái triết lí “mèo chuột” đó (cũng còn được gọi là triết lí “hai con mèo”) đã làm cho đất nước của chính trị gia ấy trở nên hùng mạnh vào loại nhì ba thế giới.

Như vậy là cũng có những con mèo không tốt, không bắt chuột ư? Có chứ, đó là những con mèo được nuôi làm cảnh, được chung sống cùng với ông bà chủ quý phái trong những ngôi biệt thự tiện nghi, sang trọng và… không có chuột. Chúng không bắt chuột vì không có chuột để bắt, nhưng không thể nói chúng là những con mèo không tốt. Không tốt mà sao lại được chủ của chúng quý như vàng?

Lại còn có những con mèo, không những không bắt chuột mà tệ hơn, còn ăn hối lộ của chuột một cách trắng trợn, công khai… Những con mèo như vậy hiện nay khá nhiều, nhưng ngày xưa cũng không phải là ít. Chứng cớ có thể tìm thấy ở bức tranh dân gian “Đám cưới chuột” nổi tiếng thế giới (còn gọi là “Trạng chuột vinh quy”) ra đời từ 500 năm trước đây. Bức tranh vẽ một lũ chuột ngang nhiên làm tiệc cưới xin rất đình đám trước mắt một con mèo to bự nằm chắn ngang đường đi. Hóa ra chúng đã cử một số chuột mang chim nướng, cá rán… đến khúm núm dâng lên, mèo chỉ việc xơi cho đẫy và nhắm mắt cho lũ chuột muốn làm gì thì làm… Có bức tranh còn đề thêm vế đối “Thử bối đệ ngư: chít, chít, chít. Miêu nhi thủ lệ: miu, miu, miu…”.

Nhìn vào bức tranh thì thấy trong số vật phẩm cung tiến không có phong bì như bây giờ, chắc là hồi trước chưa có cái lệ ấy. Nhân đây, muốn góp ý cho các nghệ nhân Đông Hồ là nên thêm một chi tiết vào bức tranh “Đám cưới chuột”: vẽ thêm một chú chuột cõng cái phong bì to đi trước hai chú mang chim nướng và cá rán vốn đã có.

Không phải bao giờ người ta cũng quý mèo. Đã có một thời mèo được phong làm “tiểu hổ” và các món ăn chế biến từ thịt mèo trở thành đặc sản, thậm chí siêu đặc sản. Ở tỉnh Thái Bình, các quán nhậu “tiểu hổ” mọc lên như nấm, có những tiệc cưới sang trọng chỉ ăn toàn tiểu hổ. Tiếp theo đó là ở các tỉnh biên giới phía Bắc, dân ta thu mua tiểu hổ để xuất sang nước bạn Trung Quốc theo đường tiểu ngạch. Không hiểu do bên Trung Quốc giặc chuột hoành hành hay là cao tiểu hổ bỗng nhiên tăng giá? Chỉ biết rằng ở Thái Bình và các tỉnh biên giới, số cá thể mèo trở nên hiếm hoi và bè lũ chuột ăn tàn phá hại trở nên đông đúc…

Năm nay là năm con Mèo, sang năm là năm con Rồng, tự nhiên lại nhớ đến vợ chồng người bạn. Ông chồng cầm tinh con mèo, còn bà vợ cầm tinh con rồng. Không biết trời xui đất khiến thế nào mà bà vợ hơn chồng đến 11 tuổi. Nhưng không sao, hai người sống rất hòa thuận… Tất nhiên sự chênh lệch về tuổi tác càng ngày càng trở nên rõ nét.

Rồi vào một năm Mèo đi, Rồng đến, anh bạn tuổi mèo bỗng ra cho tôi một vế đối và thách tôi đối lại. Anh đọc giọng tỉnh khô: “Rồng lộn mèo phải đá”. Tôi hơi hoảng vì cho rằng vợ chồng anh có chuyện rồi. “Mèo phải đá” là anh ta định bỏ vợ ư? Nhưng vì sao cơ chứ? Vì Rồng lộn, tức là vợ anh lộn, nhưng lộn nghĩa là gì? Thế rồi anh ta phá ra cười: “Tớ tưởng cậu biết nói lái”… Tôi chợt tỉnh và đọc lại vế ra theo kiểu nói lái, và rồi cũng phá ra cười. Vế ra rất hay mà lại rất hợp cảnh ngộ của vợ chồng anh. Cho đến nay tôi chưa tìm được vế đối.

VNC

Chỉ còn mấy giờ đồng hồ nữa là năm 2010 sẽ đi qua. Một năm 2010 đầy nhọc nhằm, có nhiều biến động, khó khăn với cuộc sống hàng ngày của phần đông chúng ta, đặc biệt là đối với những ai là nội tướng, lãnh trọng trách chợ búa cơm nước nội trợ gia đình… Để phần nào vơi bớt nỗi lo toan vất vả nhọc nhằn trong một năm 2010, xin mời bà con giải trí với entry ” TẾT TÂY TẾU TÁO TOÀN TÊ” của Bọ:

Thiếp tân thời thông thoáng thế

Thẩm tra thực trạng trước tối tác thành

Tay túm tay thoa, tham thế!

Thiếu thể thao thừa thô thiển

Thao tác tình tuỳ tiện, thật tắc trách!

Thủ trưởng tới thăm, tất thảy thích thủ trưởng, thằng thao thác tình thiếu thẳng thớm, thủ trưởng thấy thòm thèm

Thích thì tấn tới, thập thà thập thò, tức thật!

Thấp thêm tí ti thì thấy, thích thật!

Trời, to thế, thẳng thế!

Thít thuốc thế thật tài

 

Tham tải trọng tất trật trọng tâm thôi

Thế thế.. tốt tốt.. tiếp tục tiếp tục!

 

Tí tuổi tập tọng thói thủ trưởng

Thông tin thế trời thua

Trân trọng trình tới thủ trưởng

Thương thế!

Tia trúng thứ thích thú, tuyệt tuyệt!

Tè trai thì tè trai, tụi tớ tè tạm

Tình thắm thiết thế!

Tại trời thổi, thành thử thiếu trang trọng

Thiếu trung thực trầm trọng

Tiếp thị thật táo tợn

Thi thế thì thầy trúng tủ, trò tất tránh trượt thi, tài tài!

Trò tập trung tập, thầy thử tay tí thôi

Moi ba con thu gian voi entry “CHUM ANH VUI VUI” cua Bo:



1. Bắt được quả tang!

 

2.Teo cơ

 

3. Thuận vợ thuận chồng

 

4. Ai xung phong làm con chó?

 

 

5. Hồn nhiên

 

6. Trông người mà ngẫm đến ta

 

7. Nhầm lẫn hiện thực

 

8. Bi kịch

 

9. Cảm xúc đầu đời

 

10. Mơ ước

 

 11. Toilet tình yêu

 

THƯ GIÃN TUẦN NÀY (01): SAY XỈN

Kính thưa bà con, quả là Tuanha24 không có tài làm mục Thư giãn như Bọ Lập, nên đành lòng mạn phép Bọ post lên đây những entry của Bọ cho bà con thưởng lãm hàng tuần vậy. Entry của Bọ đây nè:

 

 Say xỉn là một đề tài không mới. Nhưng một cuộc chung kết say xỉn, thử xem ai xỉn hơn ai, xỉn thế nào gọi là xỉn, và các tư thế xỉn muôn hình vạn trạng thì hình như chưa ai làm. Vậy thì bọ xin  xung phong , he he.

Chiều thứ sáu vui vẻ, mời bà con bình chọn thoải mái.

Ảnh 1
Ảnh 2
Ảnh 3
Ảnh 4
Ảnh 5
Ảnh 6
Ảnh 7
Ảnh 8
Ảnh 9
Ảnh 10
Ảnh 11
Ảnh 12
Ảnh 13
Ảnh 14
Ảnh 15
Ảnh 16
Ảnh 17
Ảnh 18
Ảnh 19

Bọ cũng say xỉn sau trận nhậu mừng pv tròn 3 triệu, he he lại khoe…

QUẠT CHO CHÓ NGỦ

Hôm đó là ngày Chủ Nhật một mùa hè. Đang nằm ngủ trưa, mình bổng thức giấc. Cảm thấy trong lòng bồi hồi, khác lạ. Mình ngồi dậy, ra khỏi giường, mở cửa và đi về phía chái hiên nhà.
Mình nhìn thấy cậu con trai nhỏ của vợ chồng mình đang ngồi quạt cho con chó Míc nhà mình ngủ ở góc chái hiên.
Mình lặng người và đứng im bất động một lúc. Rồi lặng lẽ nhẹ gót quay về phòng. Mình ngồi xuống giường và suy nghĩ miên man…
Suy nghĩ đầu tiên của mình là, mình cảm thấy xấu hổ với con trai mình. Bởi, trong đời mình mình chưa khi nào nghĩ đến việc cầm quạt để quạt cho vợ mình ngủ một lát vào những hôm trời nóng mà mất điện, chứ nói gì đến việc dành ra một phút để quạt cho vợ mình, hay một ai đó ngủ. Còn việc việc quạt cho con Míc nhà mình ngủ như con trai đang làm thì quả thực mình chưa hình dung ra.
Suy nghĩ tiếp, mình cảm thấy mình vô cảm, vô tâm đối với mọi người, mọi vật nuôi… sống quanh mình. Lòng mình trở nên khô khan, chai cứng như vậy từ bao giờ? Và vì sao lại như vậy? …. Suy nghĩ của mình vẫn miên man, miên man, miên man…
” Con trai yêu của bố ơi! Giờ đây bố có cần hỏi con: “Vì sao con ngồi quạt cho con Míc nhà ta ngủ” không con?”
” Con trai yêu của bố ơi! Bố thật tự hào vì bố có con trai yêu của bố ở bên Đời!”
Mình vẫn suy nghĩ, suy nghĩ, suy nghĩ…
Còn bạn? Nếu gặp cảnh như mình, bạn suy nghĩ những gì?
HN, ngày 18/3/2009